Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 1129: Chương 1129: Đòi Lương (1)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Trong nhà vệ sinh thường xảy ra chuyện ma quái, cho dù không có chuyện ma quái, không gian nhỏ hẹp cũng dễ gặp chuyện.

“Ai đi xuống tiệm tạp hoá mua cái bô?” Lý Đằng nhanh chóng nghĩ ra cách.

“Đi nặng thì sao?” Trịnh Cửu lại đặt câu hỏi.

“Mua cái chậu vệ sinh.” Lý Đằng nghĩ rồi trả lời Trịnh Cửu.

Mọi người trợn mắt, nghĩ đến cảnh đó không nhịn được bèn bịt mũi.

“Thật sự rất xin lỗi! Tôi sẽ cố gắng không đi nặng.” Trần Hậu Dực cười gượng.

“Người trực đêm nhất định phải canh kỹ! Đừng để cậu ta xảy ra chuyện, nếu cậu ta có gì bất thường, bất kể tôi ngủ hay không, lập tức gọi tôi tỉnh dậy.” Lý Đằng nhắc nhở Lý Phúc Tài, Trịnh Cửu và những người khác.

“Yên tâm đi lão đại, chắc chắn thực hiện đến nơi đến chốn.” Mọi người đồng loạt đảm bảo với Lý Đằng.

Mặc dù Lý Đằng sắp xếp người thay nhau trực đêm, nhưng hắn ta cũng không ngủ quá say.

Lăn lộn thời gian dài trong các thế giới kịch bản, hắn ta đã hình thành thói quen ngủ cũng phải giữ cảnh giác, chỉ cần trong phòng có động tĩnh, dù không ai gọi hắn, hắn cũng có thể tự tỉnh dậy.

Những người khác thay nhau trực đêm, cũng chỉ là thêm một tầng bảo hiểm mà thôi.

Tại nhà riêng của Tần Dũng.

“Mấy thằng ranh con này, hành vi trước đó có thể ghép vào tội bắt cóc rồi chứ? Cưỡng ép khống chế mình, chắc chắc là hành vi phạm pháp?”

“Thôi, làm lớn chuyện này ra mình cũng không có quả ngọt để ăn, hơn nữa bọn họ cũng không gây thiệt hại gì cho mình.”

“Nhưng cảm giác bị tổn thương tinh thần!”

“Ban đầu tưởng tối nay có thể sơ múi được Dương Phi, kết quả là một đám đàn ông xông vào…”

“Thiệt hại không lớn, nhưng tính xúc phạm thì quá mạnh!”

Tần Dũng thở dài, dập tắt điếu thuốc trong tay, đứng dậy đi về phía phòng tắm.

Ngồi trên ghế sofa lâu rồi, bây giờ đã muộn, gần 11 giờ đêm.

Ngày mai phải đến Studio, nhanh chóng rửa mặt rồi ngủ thôi.

Ngay khi Tần Dũng chuẩn bị đến cửa phòng tắm, chuông cửa đột nhiên reo lên.

Trong ngôi nhà yên tĩnh, tiếng chuông cửa đột ngột reo khiến cho Tần Dũng giật thót mình.

Hơn nữa, tiếng chuông này sao lại nghe kỳ lạ vậy?

Không giống như tiếng chuông cửa bình thường, mà giống như vang lên trong đầu hắn, trực tiếp dội vào não.

“Ai vậy! Ai vậy! Đêm hôm khuya khoắt! Có phải là đám nhóc đó không? Lại muốn lừa tôi mở cửa à?” Tần Dũng tức giận đi đến cửa chính, do dự mở lỗ trống chộm, nhìn ra bên ngoài.

Bên ngoài tối thui, không thấy cái gì, nhưng có thể nhìn thấy một bóng người đứng ngoài cửa.

“Ai đó?” Tần Dũng đành hỏi.

“Là… tôi…” Bên ngoài vang lên giọng của Thu Anh.

“Tiểu Thu?” Tần Dũng đớ người bèn hỏi lại.

“Mở…cửa, cho tôi…vào.” Thu Anh tiếp tục nói.

“Cô…không phải cô đã…” Tần Dũng đột nhiên cảm thấy lạnh gáy.

Không phải Bạch Đào nói Thu Anh đánh nhau với người ta, bị đâm xuyên ót, chết tại chỗ sao? Sao bây giờ lại xuất hiện trước cửa nhà mình?

Mấy người Bạch Đào đang nói dối sao?

Chắc chắn đám người Bạch Đào nói dối, nếu không, một người đã chết làm sao có thể đứng trước cửa mình?

“Cô tìm tôi có việc gì?”

Dù Tần Dũng nghĩ bọn người Bạch Đào nói dối, có lẽ Thu Anh không chết, nhưng vẫn cẩn thận hỏi lại.

“Có… người, bảo tôi… đến… tìm anh.” Thu Anh trả lời Tần Dũng.

“Ai bảo cô đến tìm tôi?” Tần Dũng tiếp tục hỏi.

“Mở cửa…” Thu Anh có vẻ không vui.

Tần Dũng mở điện thoại, bật đèn pin soi ra ngoài.

Đúng là Thu Anh, chỉ là sắc mặt có chút kỳ quái, có lẽ là… tâm trạng không tốt?

“Cô đến một mình sao?” Tần Dũng hỏi tiếp.

Lúc trước Dương Phi gõ cửa, Tần Dũng cũng nghĩ cô ấy đến một mình, kết quả là Bạch Đào bọn họ đi cùng, vào nhà rồi khống chế hắn ta.

Tần Dũng không muốn lặp lại vết xe đổ.

“Không có.” Thu Anh trả lời.

“Còn ai đi cùng cô?” Tần Dũng không thấy rõ ngoài cửa, hắn nghĩ ngày mai nên lắp camera trước cửa nhà.

“Mở cửa!” Thu Anh tăng giọng.

“Cô có việc gì có thể đứng ngoài nói, không nhất thiết phải vào. Nếu tôi thấy cần vào, tôi sẽ mở cửa.” Tần Dũng cảm thấy càng lúc càng bất thường.

“Mở cửa!” Thu Anh giận dữ, bắt đầu đấm mạnh vào cửa chống trộm, dùng thân thể đập mạnh vào cửa.

Sức lực của cô ấy rất lớn, đập mạnh đến nỗi cả khung cửa cũng rung lên, một số mảnh vỡ xi măng rơi xuống trúng người Tần Dũng.

“Này này! Đừng như vậy! Cô còn làm thế nữa tôi sẽ báo cảnh sát!” Tần Dũng sợ hãi, vừa cảnh báo Thu Anh, vừa bấm 110 báo cảnh sát.

“Được, chúng tôi sẽ cử hai cảnh sát đến ngay.” Tổng đài 110 trả lời Tần Dũng.

Nhưng Tần Dũng chờ không kịp.

Sức của Thu Anh không phải tầm thường, cả cửa chống trộm cùng khung cửa rung lên dữ dội, dần dần bật ra khỏi tường, cô ấy sắp đập cửa ra khỏi khung rồi!

“Đừng đập nữa! Tôi mở cửa! Có gì nói chuyện đàng hoàng!” Tần Dũng cảm thấy cảnh sát không thể tới trước khi cửa bị đập hỏng.

Hắn ta không thể ngăn Thu Anh vào nhà, thay vì để cô ấy đập vào, không bằng mời vào, không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Nghe Tần Dũng nói vậy, Thu Anh thật sự dừng lại.

Tần Dũng lo sợ mở cửa, để Thu Anh vào nhà.

Thu Anh nói cô ấy không đến một mình, Tần Dũng nghĩ còn ai đi cùng, nhưng nhìn mãi không thấy ai khác.

“Người đi theo cô đâu?” Tần Dũng đi rót nước cho Thu Anh, hỏi.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...