Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 1122: Chương 1122: Cắt Xén (1)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Trần Hậu Dực và Thu Anh phải rời khỏi Studio bởi vì nhân vật của họ đã chết.

Điều này khiến họ cảm thấy rất đáng tiếc.

Bởi vì, mức lương của công việc này rất cao… Tất nhiên không so với mức lương của các nghề nghiệp hàng đầu, mà là so với những người làm trong ngành game thủ, cơ bản là gấp đôi lương so với game thủ khác.

Bây giờ lại vì nhân vật bị chết mà phải từ bỏ mức lương cao này.

May mắn là khoản tiền bồi thường do mất việc vẫn khá cao, chỉ mới làm việc chưa đến một tháng mà số tiền bồi thường thôi việc lại bằng hai tháng lương.

Ở công ty khác, nếu làm việc chưa đến một tháng bị sa thải, cho dù đi tìm bộ lao động cáo trạng cũng không thể nhận được nhiều tiền bồi thường như vậy!

Hơn nữa, trong hợp đồng mà bọn họ ký khi làm việc tại Studio, rõ ràng ghi rằng nếu nhân vật bọn họ điều khiển bị chết, cả hai bên sẽ chấm dứt hợp đồng lao động ngay lập tức.

Vì vậy, cho dù bị sa thải, tâm lý bọn họ vẫn khá cân bằng.

Chỉ là không biết ông chủ điều hành Studio này làm thế nào để kiếm tiền.

Ít nhất Trần Hậu Dực vẫn chưa phát hiện ra ông chủ có kênh kiếm tiền nào, những trang bị bọn họ kiếm được chưa bao giờ được rao bán.

Những người đồng nghiệp hay cùng bọn họ vào phó bản và đánh Boss, thấy 2 người phải rời đi nên quyết định mời bọn họ ăn tối, địa điểm là tại một nhà hàng đối diện Studio.

“Người phát triển con game này, lại chịu chi tiền như vậy! Cho dù chỉ bồi thường 1 tháng lương, Trần Hậu Dực và Thu Anh cũng sẽ không nói gì, không ngờ bồi thường đến ba tháng! Rốt cuộc là hắn có mục đích gì?”

“Có nên nuốt riêng hai tháng không? Chỉ nuốt một tháng, mình cũng quá hiền lành! Hôm qua nên giữ lại hai tháng của Tiểu Trương, đã mở đầu không mấy suôn sẽ, bây giờ chỉ có thể nuốt riêng một tháng.” Ông chủ studio rất hối hận.

Sau khi nhân vật của Trần Hậu Dực và Thu Anh bị xóa, giống như Tiểu Trương hôm qua, người đứng sau lập tức gửi khoản tiền bồi thường tương đương ba tháng lương.

Ông chủ cũng giống như hôm qua, tự giữ lại một tháng lương, chỉ cho họ hai tháng lương.

“Tiền bồi thường nhiều nhưng không có mạng xài cũng là một vấn đề, hôm qua Tiểu Trương bị sa thải đã bị tai nạn xe! Nếu hai người này cũng gặp chuyện, mọi việc sẽ trở nên rất đáng sợ.” Ông chủ đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn xuống, khẽ nhíu mày.

“Mình nuốt riêng một tháng tiền bồi thường, người đứng sau không biết chứ? Hắn chỉ giao dịch với mình, những người khác không biết sự tồn tại của hắn, hắn cũng không cho phép mình nói với người khác, vì vậy… không thể có ai biết được.”

“Số tiền này, cũng coi như là bồi thường cho trang bị nhẫn cam bị mất đi?”

Ông chủ lại tự an ủi bản thân.

Sau khi thu dọn đồ đạc, ông chủ khóa cửa Studio, đi về phía thang máy.

Ấn nút đi xuống, rất nhanh, thang máy dừng ở tầng mà ông chủ đang đứng.

Bên trong không có ai.

Ông chủ không khỏi ngạc nhiên.

Bây giờ là giờ tan ca, bình thường thời gian này thang máy luôn đông đúc, tại sao hôm nay lại không có ai?

Đúng rồi, vừa rồi thang máy đi từ tầng khác đến tầng 9 chỗ hắn đứng cũng quá nhanh đi?

Thang máy của tòa nhà này không dễ chờ như vậy.

Thang máy bắt đầu đi xuống.

Đi qua tất cả các tầng mà không dừng lại, ông chủ ngày càng cảm thấy kỳ lạ.

Hôm nay làm sao vậy? Các công ty khác trong tòa nhà đều nghỉ việc hết sao?

Giờ tan ca mà không có ai?

Thang máy xuống đến tầng một, rồi dừng lại, nhưng cửa thang máy không mở ra.

Đột nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên, khiến ông chủ giật mình.

Rõ ràng là tiếng chuông điện thoại của mình, rất quen thuộc, sao nghe lại đáng sợ như vậy?

Người gọi đến lại ẩn số.

“Alo?” Ông chủ nhấc máy.

“Có phải là ông đã giữ lại tiền bồi thường của bọn họ không?” Một giọng nam nói bằng giọng khó chịu.

“Gì cơ? Cậu là ai?” Ông chủ rất lo lắng, nhưng cũng không muốn thừa nhận.

“Tiền của người chết mà ông cũng dám giữ lại? Ông không sợ ban đêm bọn họ đến tìm ông sao?” Giọng nói đầu dây bên kia lại tiếp tục.

“Tôi…tôi…” Ông chủ đang định nói gì thì đầu dây bên kia đã cúp máy.

Ngay sau đó, thang máy đột nhiên bắt đầu rơi, số trên màn hình hiển thị từ 1 biến thành -1, rồi nhanh chóng đi xuống…

-2, -3, -4…

“Cái tòa nhà này chỉ có bãi đỗ xe dưới tầng hầm thôi mà? Sao có nhiều tầng ngầm như vậy?” Ông chủ bị dọa sợ rồi, thấy số tầng vẫn tiếp tục đi xuống, hắn ta nhấn loạn một hồi nhưng không thể dừng thang máy, trong lúc hoảng loạn, hắn nhanh chóng ấn nút cứu hộ trong thang máy.

Nút cứu hộ kết nối với phòng bảo vệ.

“Có chuyện gì vậy?” Trong thang máy phát ra giọng nói của bảo vệ.

“Tại sao thang máy của tôi lại đi xuống dưới? Đây là tầng -7 rồi! Vẫn tiếp tục đi xuống! Các người làm gì vậy?” Ông chủ rất hoảng sợ, lớn tiếng hét lên.

“Tiền của người chết mà ông cũng dám giữ lại? Ông không sợ ban đêm bọn họ đến tìm ông sao?” Bảo vệ đột nhiên nói vài câu rồi im bặt.

Số trên màn hình hiển thị bắt đầu thay đổi nhanh chóng, thang máy cũng tăng tốc đi xuống, cuối cùng tạo thành trạng thái rơi tự do, ông chủ sợ hãi đến hồn vía lên mây, liên tục hét lớn, muốn cầu cứu người bên ngoài, nhưng rõ ràng lúc này không ai có thể giúp được hắn.

“Bụp!” Một tiếng động lớn vang lên.

Thang máy cuối cùng rơi xuống tầng -18.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...