Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 1106: Chương 1106: Giảm Quân Số (4)
Ban đầu định lấy đông đánh ít, đột nhiên xuất hiện tấn công Lý Đằng, nhiều người cầm gậy sắt đánh loạn, thế nào cũng giết được đối phương, nhưng giờ chỉ còn lại mình hắn, gậy sắt cũng rơi lại trong phòng bao nhà hàng, giờ chỉ có thể trông chờ thanh niên tóc đỏ và đồng bọn tới giúp.
“À! Nhắc mới nhớ, vừa rồi chúng tôi bị tai nạn xe, vì quá hoảng loạn, bỏ quên gậy sắt trên taxi rồi!” Thanh niên tóc đỏ đột nhiên nhớ ra, hối hận không thôi.
“Không có vũ khí, chúng ta giết hắn bằng gì? Lại phải giải quyết nhanh, không thì gây chú ý là không tốt, bằng tay không thì không thể đánh chết hắn nhanh gọn! Sao các cậu lại bất cẩn vậy?” Gã cao gầy trách thanh niên tóc đỏ.
“Đại ca! Anh không trải qua chuyện chúng tôi vừa rồi! Chúng tôi bị kẹt trong xe, cửa không mở được, phía sau một chiếc xe bồn bê tông lao tới, thẳng hướng chúng tôi! Nếu tài xế không vặn vô lăng vào phút chót, đâm vào xe tải đối diện, giờ chúng tôi không còn ở đây nữa!”
“Đúng rồi, cậu kể lại tình huống cho đại ca nghe, xem tôi nói có đúng không?”
Chàng trai tóc đỏ nhớ tới gã đồng bọn, đưa điện thoại cho hắn nói vài câu.
Tên kia đâu rồi?
Vừa rồi nói chuyện điện thoại cùng gã cao gầy, không phải tên kia ở bên cạnh nghe sao?
Sao đột nhiên mất tăm rồi?
Chẳng lẽ bỏ trốn?
Không có nghĩa khí chút nào!
Bỏ trốn có ích không? Cũng vẫn sẽ chết thôi?
Thanh niên tóc đỏ tức giận, nhưng lại thấy khả năng tên kia bỏ trốn là không lớn…
Đặc biệt khi quay đầu nhìn về phía nào đó, càng cảm thấy tên kia không thể bỏ trốn, chắc là…
Thanh niên tóc đỏ cúp điện thoại, nhanh chân chạy ngược về chỗ cũ.
Chạy đến chỗ đang phủ bạt xanh.
Nơi đó đang thi công, một tấm bạt xanh đang phủ lên đường hầm ô vuông.
Vừa rồi bọn họ đã đi qua chỗ này.
Nhưng trên miệng bạt xanh bị rách một lỗ lớn.
Thanh niên tóc đỏ vội nằm xuống, mở đèn pin soi vào hố.
Quả nhiên, gã đồng bọn của hắn đang ngồi dưới đáy hố.
Phát hiện ánh sáng từ trên soi xuống, tên kia chợt ngẩng đầu nhìn lên.
“Haiz, chú em! Sao rớt xuống mà không nói tiếng nào? Gọi tôi kéo lên chứ!” Thanh niên tóc đỏ thấy đồng bọn ngẩng đầu, liền trêu đùa vài câu.
“Tôi gọi anh, do anh không nghe!” Gã đồng bọn đáp một cách yếu ớt.
“Đừng ngồi đó! Đứng lên! Tôi kéo cậu lên!” Thanh niên tóc đỏ chìa tay.
“Tôi không dậy được.” Tên kia tiếp tục nói.
“Không thể nào? Gãy chân rồi? Sao xui vậy?” Thanh niên tóc đỏ thấy đáy hố không sâu, chỉ khoảng hai mét, người bình thường rơi xuống không thể gãy chân được? Hơn nữa nhảy lên là có thể với tới miệng hố.
“Tôi thà là gãy chân…” Tên kia nói bằng giọng đầy đau đớn.
“Thế cậu bị sao?” Thanh niên tóc đỏ nhíu mày.
“Mau gọi 120, tốt nhất gọi luôn 119…” Tên kia khẽ cử động cơ thể, thanh niên tóc đỏ nhờ ánh đèn điện thoại mới thấy, một thanh sắt hoen gỉ đâm xiên qua ngực đồng bọn.
Rõ ràng, khi tên này rơi xuống, ngồi đúng vào thanh sắt, bị thanh sắt đâm từ mông xuyên tới ngực…
Gặp tình huống này, cậu ta không thể đứng dậy.
“Chú em cố lên! Tôi gọi điện thoại nhờ người tới cứu cậu!” Thanh niên tóc đỏ hoảng loạn, vội lấy điện thoại gọi 120 và 119.
“Tôi… sợ là… không qua khỏi rồi…”
Thanh niên tóc đỏ gọi xong, giọng tên kia càng lúc càng nhỏ, hơi thở yếu dần, đầu cũng gục xuống.
“Đừng mà! Nhất định phải cố lên! Tôi nói chuyện với cậu, đừng ngủ! Nhớ lại cuộc sống trước đây của cậu đi, cậu đã từng có bạn gái chưa?” Thanh niên tóc đỏ hét lớn xuống hố, động viên gã.
“Chưa từng…có…” Tên kia khó nhọc trả lời.
“Sao lại chưa từng? Không thể nào chưa từng ngủ với ai chứ? Thế thì càng không thể chết được, đúng không? Cố lên! Đợi đến khi cứu viện tới!” Thanh niên tóc đỏ gào lên.
“Không có… ý nghĩa gì… dù sao… cũng phải… chết, dù… báo thù rồi…sao?” Tên kia nói vài câu cuối cùng.
Sau đó, dù thanh niên tóc đỏ có hét gọi thế nào, tên kia cũng không đáp, đầu gục xuống, không động đậy, không phản ứng.
Điện thoại của thanh niên tóc đỏ lại reo, vẫn là gã cao gầy gọi.
“Sao rồi? Vừa nãy?” Gã cao gầy hỏi.
“Xảy ra chuyện rồi, cậu ấy…” Thanh niên tóc đỏ buồn bã kể lại chuyện vừa xảy ra.
“Chỉ còn lại hai chúng ta?” Giọng gã cao gầy nghe rất nặng nề.
“Ừ, có lẽ là vậy.”
“Khi nào cậu tới?” Gã cao gầy lại hỏi.
“Tôi đợi xe cứu thương tới, ít nhất cũng phải cho bọn họ biết người ở đâu?” Thanh niên tóc đỏ đáp.
“Có ích gì? Cậu ta đã chết, dù chưa chết, cũng không còn sức chiến đấu, rồi cũng sẽ chết, cậu mau tới đây, chúng ta bàn kế tiếp theo làm gì.” Gã cao gầy đề nghị.
“Tôi đột nhiên cảm thấy… chuyện này…” Thanh niên tóc đỏ nói, cảm xúc vỡ òa, khóc lớn.
“Người anh em, giờ khóc có ích gì? Khóc có thể làm thằng khốn đó chết không? Họ không thể chết oan uổng! Chúng ta phải tìm cách báo thù! Cậu phải mạnh mẽ lên!” Gã cao gầy tiếp tục khuyên.
“Được, tôi sẽ tới gặp anh.” Thanh niên tóc đỏ lau nước mắt, cố gắng lấy lại tinh thần, rời hố, tới điểm hẹn với gã cao gầy.
Vì đang mãi suy nghĩ, thanh niên tóc đỏ không để ý, suýt nữa va vào một nhóm người.
Ngẩng đầu nhìn đối phương, đối phương cũng đang nhìn cậu.
Hóa ra là… nhóm của Lý Đằng?
Dù chỉ gặp trong game, nhưng game dựa trên hình quét của người thật, nên khi nhìn nhau, cả hai bên đều nhận ra ngay.
“Ơ! Cậu… không phải tên kia sao? Sao lại ở đây? Mắt đỏ thế? Vừa khóc à? Chuyện gì buồn thế?” Trịnh Cửu là người nhiều chuyện, mở miệng hỏi ngay.