Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 1105: Chương 1105: Giảm Quân Số (3)
“Anh à, chúng ta biết rõ bị thần chết theo dõi, mà anh và thủ lĩnh vẫn quyết định ra ngoài trả thù đánh nhau, có phải là không quá sáng suốt hay không?” Tên đồng bọn nghi ngờ hỏi gã tóc đỏ.
“Trong tình cảnh này, cậu nghĩ ở trong ký túc xá là an toàn sao? Cũng có thể xảy ra đủ loại tai nạn bất ngờ, đột nhiên động đất sập nhà cũng không ngạc nhiên! Bây giờ chúng ta cần làm là trong lúc chưa chết, mau chóng tìm ra kẻ thù, đưa hắn đi cùng, không thì chúng ta chết uổng phí! Cậu nghĩ làm vậy là không khôn ngoan? Hay cậu quá nhát gan? Bị đánh mà không tìm cách trả thù?” Gã tóc đỏ dạy dỗ tên kia vài câu.
Tên này không nói gì nữa, nhưng rõ ràng, lòng báo thù lúc xuất phát của hai người đã biến mất, lúc này giống như chó nhà có tang, luôn lo sợ rằng bất kỳ lúc nào cũng gặp nguy hiểm, dưới đất, mặt đường, hoặc các tòa nhà bên cạnh, trên cao rơi xuống thứ gì, không dấu hiệu báo trước mà giết bọn hắn chết thảm.
Khi hai người đang nói chuyện, hai chiếc xe cứu hỏa hú còi chạy qua.
Đúng lúc đó, điện thoại của gã tóc đỏ reo lên.
Là tên thủ lĩnh gọi tới.
“Đại ca, chúng tôi sắp đến rồi, vừa xảy ra tai nạn xe, may mà chúng tôi không sao…” Thanh niên tóc đỏ vừa bắt máy đã kể lại chuyện nguy hiểm vừa rồi.
Bây giờ bọn hắn thật là xui xẻo! Đi đâu cũng gặp tai nạn.
“Mục đích tôi gọi cho cậu là để báo cho cậu một tin không may.” Gã cao gầy đợi thanh niên trai tóc đỏ kể xong, mới mở miệng.
“Chuyện gì? Người bên anh lại chết nữa à?” Thanh niên tóc đỏ cảm thấy không ổn.
“Mở loa ngoài, tôi cũng muốn nghe.” Tên đồng bọn bên cạnh vội nói.
Thanh niên tóc đỏ bật loa ngoài điện thoại, tên kia ghé sát, vừa đi vừa nghe gã cao gầy nói.
“Là hai người bọn họ… vừa rồi trời mưa, sấm sét đánh rất lớn…” Gã cao gầy bắt đầu kể.
“Không phải chứ? Hai người bọn họ lại trốn dưới gốc cây tránh mưa à? Rồi bị sét đánh trúng? Quá thiếu kiến thức rồi!” Thanh niên tóc đỏ ngạc nhiên, nếu mưa mà trốn dưới gốc cây rồi để sét đánh, thì đúng là chết ngốc.
“Đừng tưởng mọi người đều ngu như cậu! Chúng tôi làm gì trốn dưới cây? Trước khi mưa, chúng tôi đã vào một nhà hàng, ngồi trong một phòng bao ở tầng hai có vị trí rất đẹp, có thể nhìn thấy tên khốn giết chúng ta trở về ký túc xá.” Gã cao gầy tiếp tục kể.
“Sét đánh vào phòng bao à?” Thanh niên tóc đỏ thắc mắc.
“Tiếng sét lớn vừa rồi đánh trúng một gốc cây to ở sân sau nhà hàng, cậu không biết đâu! Đinh tai nhức óc! Ngồi trong phòng riêng cũng cảm thấy đất rung núi chuyển.”
“Chúng tôi rất mừng vì đã kịp vào nhà hàng, nếu không cảm giác như sét đánh là nhắm vào chúng tôi.”
“Nhưng ngay sau tiếng sét, nhân viên phục vụ nhà hàng tới gõ cửa phòng bao… Chúng tôi vào phòng bao đã đóng cửa, không muốn người ngoài nghe thấy chúng tôi bàn chuyện… Nhân viên gõ cửa phòng bao, nói tiếng sét vừa rồi làm cháy cây, rồi cây lại làm cháy một thùng a-xê-tôn dùng để dán ống nước trong một căn phòng đang tu sửa? Hình như là thứ này, họ dùng nước dập lửa, kết quả là thứ đó cháy như xăng, càng dập càng cháy to…”
“Nhà hàng cháy rồi, các anh mau chạy đi!” Thanh niên tóc đỏ nói chen vào.
“Tất nhiên chúng tôi muốn chạy! Nhưng ai ngờ, đúng lúc đó khóa cửa phòng lại hỏng! Chúng tôi không thể mở được, có thể lúc đó bọn họ quá hoảng loạn, vặn lung tung làm khóa chết, tóm lại lúc đó, không thể mở cửa.”
“Gọi nhân viên phục vụ bên ngoài giúp mở cửa đi!” Thanh niên tóc đỏ chen vào.
“Gọi rồi, nhưng bọn họ đã sớm chạy trước!”
“Đạp cửa! Ba người đàn ông không đạp nổi một cánh cửa?” Thanh niên tóc đỏ tiếp tục chen vào.
“Mẹ nó! Nhắc tới chuyện này tôi muốn nổi điên, cửa quá chắc chắn, lại là cửa mở vào trong, phải đạp từ bên ngoài mới đạp được, chúng tôi đạp từ trong, như đạp cả bức tường! Đã thử hết đủ cách, cuối cùng chỉ đành trơ mắt nhìn khói độc từ khe cửa tràn vào, ngạt đến không thể thở!” Gã cao gầy tiếp tục kể.
“Mau nhảy cửa sổ! Không thì ngồi trong phòng đợi chết à?” Thanh niên tóc đỏ biết khi hỏa hoạn, nhiều người không bị cháy chết mà bị khói làm chết ngạt.
“Nhảy cửa sổ?” Gã cao gầy hừ một tiếng.
“Tầng hai nhảy xuống sợ gì? Không thì bám tường leo xuống cũng được mà?” Thanh niên tóc đỏ nhớ gã cao gầy nói phòng bao ở tầng hai.
“Tầng hai này không phải tầng hai bình thường, tầng một cao đến năm, sáu mét! Hơn nữa phòng chúng tôi nhô ra ngoài, bên dưới hoàn toàn là khoảng không! Chỉ có tôi tập leo núi, nghĩ cách leo tường một tầng xuống đất an toàn, hai người còn lại muốn học theo, nhưng kỹ thuật không đủ, lại sợ hãi, tôi xuống xong, họ lần lượt té ngã xuống.”
“Một người té đập đầu, chết tại chỗ.”
“Một người gãy chân, được chủ nhà hàng đưa đi bệnh viện gần đó.”
Gã cao gầy kết thúc câu chuyện.
“Thật là…” Thanh niên tóc đỏ không biết nói gì.
“Còn hai người nữa đúng không? Vũ khí vẫn còn chứ? Còn bao xa? Mau qua đây, chúng ta tụ họp, tìm cách giết thằng khốn đó! Không thì chết quá uổng phí!” Gã cao gầy thúc giục thanh niên tóc đỏ.