Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 1102: Chương 1102: Lật Bàn (3)
“Lúc đó máy quay lia gần mặt hắn, anh nhìn xem… Chính là hắn, không sai đâu!”
“Còn có một tấm ở hiện trường vụ tai nạn, hai chiếc xe ben đâm nát chiếc xe ở giữa, thực ra người bị đâm đầu tiên là hắn, nhưng hắn chạy thoát, chắc là chạy đến sân bóng để sút phạt.”
Tên tóc bím cho gã cao gầy xem vài bức ảnh trong điện thoại.
“Đúng là hắn, không sai! Cùng thành phố với chúng ta! Tuyệt quá! Cậu tìm được địa chỉ của hắn chưa?” Gã cao gầy lộ vẻ mặt âm trầm.
“Chuyện này nói ra thì dài…”
“Nói ngắn thôi! Chúng ta không có nhiều thời gian!”
“Được rồi, tôi tra biển số xe hắn lái, phát hiện là của công ty cho thuê, nên tôi bỏ chút tiền để công ty kia cung cấp thông tin của hắn, lần ra chỗ làm việc và ký túc xá của bọn họ.”
“Nhưng bọn họ chưa về ký túc xá, chắc đang ra ngoài dạo chơi.”
“Lão đại, tiếp theo làm gì?” Tên tóc bím nhìn gã cao gầy.
“Tất cả mang theo vũ khí, mai phục gần ký túc xá của bọn hắn, thấy hắn tới, không nói hai lời, tất cả cùng lên, dùng gậy sắt đập vào đầu hắn! Đảm bảo giết chết hắn trước, những người khác có thể đánh thì đánh, không đánh được cũng không sao, nhất định phải cho hắn chết cùng!” Gã cao gầy nắm chặt tay, nghiến răng nghiến lợi.
“Hừ! Trong game đánh không lại hắn, xem chúng ta làm sao PK ngoài đời giết chết hắn!” Tên tóc bím rất hào hứng.
Trước khi vào thành phố điện ảnh, tên tóc bím chỉ là một gã côn đồ đường phố, nổi tiếng trong khu vực vì hay đánh nhau.
Tối nay bọn họ mang theo gậy sắt, đánh bất ngờ, núp trong tối đối đầu với kẻ địch, thuộc tính trong game có thể mang vào hiện thực, nhưng không thể mang theo kỹ năng, tuyệt đối không thể để đối phương lật ngược tình thế như trong game!
Sau khi gã gầy cao và tên tóc bím tụ họp đồng bọn, bọn hắn bắt 2 chiếc xe ra ngoài đi tới chỗ ký túc xá của Lý Đằng.
Điều họ không ngờ là, trong số hai chiếc xe, chiếc xe của gã thanh niên tóc đỏ gặp trục trặc giữa đường. Tài xế xuống kiểm tra một lúc rồi xin lỗi, nói rằng chiếc xe bị hỏng nặng cần phải đi sữa chữa, bảo họ bắt xe khác, không tính tiền phí.
Gã thanh niên tóc đỏ rất khó chịu, nhưng không còn cách nào khác, đành dẫn theo ba người khác xe xuống đường và đứng bên lề, rồi lấy điện thoại gọi chiếc taxi khác.
Lúc này là giờ cao điểm, gã thanh niên tóc đỏ dùng điện thoại bắt xe, ứng dụng hiển thị thời gian chờ xe dự kiến là 15 phút.
Gã thanh niên tóc đỏ đành gọi điện cho thủ lĩnh cao gầy, báo chuyện này và bảo bọn hắn hãy chờ một lát.
Sau khi nói chuyện xong, nhóm người gã tóc đỏ tiếp tục đứng đợi bên lề đường.
Gần đó có một tiệm bánh mì, mùi thơm của các loại bánh nướng rất hấp dẫn, hơn nữa hôm nay tiệm bánh đang giảm giá, bên ngoài có vài người đang xếp hàng mua bánh giảm giá.
Giảm nửa giá, giá gốc 20 tệ mỗi cân giảm còn 10 tệ một cân.
Trong nhóm người có một tên mập, dù đã ăn tối nhưng khi ngửi thấy mùi thơm lại cảm thấy đói bụng, bèn đi qua nhìn và thấy bánh giảm giá đều là những loại mình thích, liền đứng trước cửa tiệm mua một ít.
Dù sao chờ xe cũng mất thời gian, hơn nữa tiệm bánh ngay bên đường, người khác cũng không giục hắn ta.
Vài phút sau, đến lượt tên mập mua, hắn ta yêu cầu chủ tiệm lấy đủ loại bánh, tổng cộng hơn ba cân, chỉ mất 30 tệ, cảm thấy rất vui vẻ.
Sau khi trả tiền, hắn ta lập tức cầm một miếng bánh cho vào miệng.
“Ăn chậm thôi! Coi chừng nghẹn! Hiện tại chúng ta là nhóm người gặp nguy hiểm đấy.” Gã thanh niên tóc đỏ nhìn cách ăn của tên mập, không thể không nhắc nhở vài câu.
“Người sống mà lại nghẹn chết à?” Gã mập không coi vào đâu.
Tuy nhiên, vừa nói xong, hắn ta thực sự bị nghẹn.
Gã mập lập tức chạy vào tiệm bánh, ra dấu yêu cầu nhân viên đưa cho một chai nước uống, sau khi uống hai ngụm lớn, hắn ta nuốt trôi miếng bánh bị nghẹn.
“Thấy chưa, tôi nói không nghẹn chết được mà?” Gã mập cầm chai nước tự đắc nói với thanh niên tóc đỏ.
“Cẩn thận! Tránh ra!” Thanh niên tóc đỏ biến sắc, hét lên một tiếng.
Từ cửa sổ tầng năm phía trên tiệm bánh, đột nhiên nhảy ra một con chó lớn.
Ban đầu, con chó nhảy xuống không rơi trúng vị trí gã mập, nhưng gã mập nghe thấy thanh niên tóc đỏ hét lên, theo bản năng chạy tránh sang bên nửa mét, kết quả đứng ngay chỗ con chó rơi xuống.
Con chó nặng mấy chục cân rơi mạnh xuống đầu gã mập, chỉ nghe thấy tiếng ‘rắc’ của đốt sống cổ gã mập, bị con chó đè gãy!
Gã mập không nói được lời nào, ngã gục xuống đất.
Con chó nhờ vào thân thể gã mập mà được giảm xóc, sau khi rơi xuống đất, có lẽ nhận ra mình đã gây họa, liền cúp đuôi chạy vào ngõ hẻm bên cạnh.
Tên thanh niên tóc đỏ và ba người bạn vội chạy đến bên gã mập, gã mập mặt tái nhợt, trên miệng như muốn nói gì đó nhưng không nói ra.
Một tên thiếu kinh nghiệm, dùng tay ôm cổ gã mập, định đỡ hắn ta ngồi dậy.
Kết quả vô tình động vào xương cổ gãy, phá vỡ hoàn toàn dây thần kinh, gã mập vốn còn vài hơi thở lập tức trợn trắng mắt, cơ thể không cử động được.
“Cổ hắn gãy rồi! Cậu đỡ làm gì? Đồ ngốc!” Tên thanh niên tóc đỏ giận dữ mắng gã kia.
“Tôi… tôi chỉ muốn…” Tên đồng bọn kia nhận ra mình gây họa, gương mặt lúc đỏ lúc trắng.