Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 1074: Chương 1074: Kêu Cứu (3)
Lần này, đạo diễn nói muốn quay một bộ phim kích thích, không ngờ lại kích thích đến vậy.
“Cô tiếp tục tắm đi, nếu có chuyện gì thì gọi tôi.” Lý Đằng thấy Dương Vân không sao cả, liền quay lại chuẩn bị rời đi.
“Lý tiền bối đừng đi! tôi…tôi vẫn sợ, sao anh không kéo cái ghế vào đây, anh ngồi ở cửa phòng tắm, quay lưng về phía này là được rồi.” Dương Vân đề xuất với Lý Đằng.
Vì thói quen hàng ngày, trước khi đi ngủ nhất định phải tắm, nhưng cảnh trong gương vừa rồi thật sự làm cô sợ mất mật, cô lo lắng rằng nếu không có Lý Đằng ở đây, trong nhà tắm sẽ xuất hiện cảnh tượng khủng bố hơn, nếu có Lý Đằng ở đây, có lẽ sẽ giữ trấn trụ được mấy thứ dơ bẩn kia.
“Để tôi lấy.” Lý Đằng bước ra đặt một cái ghế trước cửa nhà tắm, sau đó ngồi xuống, lưng hướng về phía Dương Vân trong nhà tắm, tiếp tục chơi game trên điện thoại.
Lý Đằng giúp đỡ Dương Vân như vậy không phải vì hắn là loại người thánh mẫu, thứ nhất hắn suy tính kịch bản trong tương lai sẽ cần nhiều đồng đội hơn, và một phần là vì hắn muốn biết liệu người chơi bị studio sa thải có chắc chắn phải chết không, nếu như hắn có thể cứu được Dương Vân, có thể sẽ khám phá được bí mật phía sau của kịch bản.
Khi có Lý Đằng ngồi ở cửa nhà tắm, rốt cuộc Yang Ngữ đã cảm thấy một chút an tâm, mặc dù trong quá trình tắm có một chút bối rối… nhưng cô đã nhanh chóng xua đi những lo lắng này.
Lý Đằng ngồi bên ngoài cửa nhà tắm như một bức tượng đá, không hề di chuyển, không có ý định quay đầu lại.
Một người đàn ông tốt như vậy, thực sự có đốt đuốc soi cũng chẳng thấy!
Dương Vân không thể nhịn được mà nhìn thêm vài lần vào bóng lưng của Lý Đằng…
Đột nhiên, trong nháy mắt, Dương Vân phát hiện tình hình không ổn. Người ngồi ở cửa nhà tắm, hoàn toàn không phải là Lý Đằng!
Tóc dài, áo váy màu trắng…
Làm sao người này có thể là Lý tiền bối chứ?
Từ lúc nào phát sinh chuyện khủng bố như vậy?
Có lẽ, lúc gặp sự cố với chiếc gương, người xông vào căn bản không phải là Lý Đằng?
Trong một khoảnh khắc, Dương Yên cảm thấy dường như không khí bị đóng băng, nàng có loại cảm giác gần như khó thở.
Dương Yên muốn gào lên, nhưng lại không thể phát ra âm tiếng, toàn bộ cơ thể cũng không thể di chuyển được do sợ hãi cực độ, nhưng mà người đang ngồi đó, mái tóc dài phủ trên áo trắng chậm rãi quay đầu lại.
Ánh đèn trong phòng tắm cũng bắt đầu lấp loé, phát ra tiếng điện xẹt.
Cuối cùng, người có mái tóc dài và quần áo trắng kia đã quay đầu lại, nhìn thấy gương mặt xanh xao của nó, cùng với máu chảy từ miệng, mũi và mắt, cuối cùng Dương Vân cũng la lên một cách điên cuồng.
Người tóc dài áo trắng kia lao vào phòng tắm, hai cánh tay chộp lấy Dương Vân.
“Đừng! Cứu mạng!” Dương Vân phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Sau đó nàng cảm thấy mặt của mình bị đánh vài bạt tai, tiếp đến nước lạnh từ vòi sen phun ra xối xả trên mặt nàng, cuối cùng khiến nàng ta tỉnh dậy, nhận ra là Lý Đằng lắc lư cơ thể nàng, còn gào to vài tiếng.
“Cô bị rơi vào ác giác, có phải xem tôi trở thành quỷ hay không?” Lý Đằng hỏi Dương Vân.
“Tôi…tôi…” Dương Vân bây giờ hoàn toàn không dám tin vào mắt mình, người đứng trước mắt có thực sự là Lý tiền bối không? có thể Lý tiền bối sẽ biến thành quỷ trong chớp mắt hay không?
“Những thứ này đều là phân cảnh mà đạo diễn muốn hù doạ người mới mà thôi, không có gì mới mẻ cả, gặp qua nhiều lần, cô sẽ không còn sợ nữa.” Lý Đằng giải thích cho Dương Vân.
“Thực sự rất kinh khủng…” Cơ thể Dương Vân không ngừng run rẩy.
“Nhanh đi, tắm rửa và quay lại phòng ngủ, sáng mai tỉnh dậy thì xong suôi, phòng tắm là nơi mà đạo diễn thích bày bố các loại ý tưởng quỷ quái.” Lý Đằng thả Dương Vân ra, quay lưng bước tới chỗ ghế trước phòng tắm, sau lưng về phía này.
Dương Vân không dám chần chừ nữa, nàng ta nhanh chóng tắm rửa, trong thời gian này nàng không dám nhìn chỗ nào quá lâu.
Lý Đằng nói rất đúng, sau khi cô không còn chú ý tới thứ gì, những ảo giác khủng bố kia cũng không xuất hiện.
Sau khi tắm xong, nàng ta quay lại phòng và đi ngủ, Dương Vân nằm mơ rất nhiều, đều là ác mộng đáng sợ.
Nhưng giống như Lý Đằng đã nói, khi tỉnh dậy vào sáng hôm sau, sẽ không có gì.
Bởi vì có trải nghiệm ngày hôm qua, mọi người không đi ăn sáng ở ngoài.
Thay vào đó, họ đã sắp xếp hai người đi mua đồ sáng, mang về một số túi lớn.
Cùng nhau ăn sáng ở trong phòng, bọn họ mới cùng nhau rời ký tú xá đi tới Studio.
Dương Vân lo lắng suốt chặng đường, nhưng hôm nay cũng không phát sinh tai nạn bất ngờ nào, nàng ta cùng mọi người đã đến Studio một cách an toàn.
Mặc dù đã trở lại Studio, nhưng trong vài giờ nữa, nàng sẽ bị người phụ trách sa thải.
May mắn là người phụ trách đã công bố một chuyện làm cho cô cảm khá an ủi.
Đó là nhân vật của Chu Miêu Miêu, nhân vật bị nhốt trong cái lồng sắt, đã hoàn toàn biến thành zombie vào đêm qua, vì vậy Chu Miêu Miêu cũng bị sa thải trong vòng 24 giờ.
“Trời già có bỏ qua cho ai?” Dương Vân cố ý nói lớn một câu.
Chu Miêu Miêu nhăn mặt, rất tức giận lộ rõ hàm răng trắng ởn.
“Ở phòng của bác sĩ, có thông báo nhiệm vụ mới.” Trương Cửu đi đến bệnh viện tìm bác sĩ chữa tay, thuận tiện nói với mọi người.
Sau đó mọi người chạy tới và nhận được một nhiệm vụ.
Nhưng nhiệm vụ này, rõ ràng chỉ có Lý Đằng dẫn đội, bọ họ mới dám nhận.