Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 1071: Chương 1071: Mất Khống Chế (3)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Sau khi giết chết Zombie biến dị, mọi người an toàn đi qua khu rừng nhỏ, đến bên bờ sông.

Bên bờ sông và dưới nước có một vài Zombie bình thường đi lẻ, Lý Đằng phế tay chân bọn chúng rồi để cho mấy người kia luyện tập.

Những người khác cũng giúp Lý Đằng tìm và hái ngải hoa vàng bên bờ sông, nhanh chóng giúp hắn hoàn thành nhiệm vụ của bác sĩ.

Tiếp đến, mọi người tiếp tục đi thẳng, đến bãi tha ma trên sườn núi.

Vừa bước vào bãi tha ma, bầu trời lập tức trở nên u ám.

Hẳn là không gian u ám do bãi tha ma hình thành, chứ không phải cả thế giới trở nên u ám.

Cùng lúc bầu trời trở nên âm u, một con ma nữ bay ra từ nghĩa địa, giơ móng vuốt tấn công mọi người!

Thân thể của nó là hư vô, vũ khí tân thủ của những người chơi khác không thể gây bất kỳ tổn thương nào cho nó.

Nhưng vũ khí Ám Ảnh của Lý Đằng có thể gây ra tổn thương hiệu quả.

Máu của ma nữ rất ít, tốc độ tấn công chậm, thuộc loại quái vật chỉ có thể bị giết bởi vũ khí đặc biệt.

Lý Đằng mỗi đao một mạng, không để chúng gây ra bất kỳ sát thương gì cho hắn.

Sau khi xử lý vài con ma nữ, Lý Đằng tìm kiếm trong bãi tha ma, rốt cuộc tìm được bản vẽ Ám Ảnh Khiên trong một ngôi mộ.

Trước đó hắn đã thu thập Ám Ảnh Khoáng, vừa khéo có thể quay về hoàn thành nhiệm vụ của thợ rèn.

Mang theo bản vẽ Ám Ảnh Khiên và ngải hoa vàng, Lý Đằng cùng mọi người trở về thị trấn, trả nhiệm vụ.

Trong thị trấn tạm thời không có nhiệm vụ nào mới, theo yêu cầu của mọi người, Lý Đằng lại dẫn bọn họ rời khỏi thị trấn, săn lùng zombie bình thường gần thị trấn để giúp bịn họ thăng cấp.

Trời dần dần tối, theo quy tắc của tiểu trấn, sau khi trời tối không được nghỉ lại bên ngoài.

Mọi người điều khiển nhân vật của mình trở về tiểu trấn, dừng chân ở quán trọ, sau đó tất cả thoát khỏi game, chuẩn bị ăn tối và trở về ký túc xá.

Người phụ trách Studio cũng đã trả tiền công hôm nay cho bọn họ, mỗi người 300 tệ.

Mọi người rời khỏi Studio, đi ra ngoài hành lang, vào thang máy, xuống tầng trệt đi ra đại sảnh, bên ngoài đông đúc người qua kẻ lại, xe cộ tấp nập.

Đối diện có một nhà hàng, trông có vẻ khá tốt, mọi người bàn bạc và quyết định đến nhà hàng đó ăn tối.

“Dương Vân, nhân vật của cô chết rồi, cô sẽ làm gì?” Lúc băng qua đường, Trịnh Cửu hỏi Dương Vân.

“Ngồi trong khoang trò chơi, xem mấy người chơi thôi,” Dương Vân trả lời với giọng không vui.

“Ở công ty bình thường, người bị đuổi sẽ không thể tiếp tục ở lại công ty, phải không? Không nói gì khác, chẳng lẽ không cần đề phòng nhân viên trộm tài liệu phá hoại sao?” Tăng Văn Vũ nói xen vào.

“Tôi có thể làm gì để phá hoại?” Dương Vân nghe vậy có chút không vui.

“Tôi không nói cô, tôi chỉ nói tại sao lại cho cô 24 giờ ở lại công ty…” Tăng Văn Vũ lúng túng giải thích vài câu.

“Làm sao tôi biết được?” Dương Vân khó chịu đáp trả Tăng Văn Vũ.

Ngay lúc đó, một chiếc xe mất lái chạy tốc độ cao ngược chiều lao tới vạch qua đường, nhắm thẳng chỗ mọi người đang đứng.

Mấy người khác vừa nhìn thấy chiếc xe lập tức tránh ra xa.

Dương Vân đang lơ đãng suy nghĩ, không chú ý đến chiếc xe…

Trong giây phút nguy cấp, Lý Đằng bất ngờ kéo Dương Vân sang bên cạnh, chiếc xe chỉ sượt qua người nàng, đẩy nàng ta bay ra vài mét té nhào dưới đất.

Chiếc xe kia tiếp tục lao thêm vài chục mét, đâm vào đầu một chiếc xe tải lớn, bị biến dạng thành một đống sắt vụn, bốc cháy ngút trời.

Có vẻ gã tài xế khó mà sống sót.

Mặc dù ngã đau, nhưng Dương Vân không bị thương nghiêm trọng, sau khi ngã xuống đất, nàng ta nhanh chóng ngồi dậy.

May mắn là Lý Đằng đã kịp thời kéo nàng sang một bên, nếu không bị một chiếc xe tốc độ cao đụng trúng, nàng ta nào chỉ có văng vài mét, ít nhất phải vài chục mét.

Mọi người nhanh chóng dìu nàng ta sang đường, sau khi kiểm tra, Dương Vân xác nhận mình chỉ bị trầy xước.

“Thật quái quỷ! Tài xế đó lao thẳng vào chúng ta! Định giết người sao?” Trịnh Cửu tức giận chửi.

“Tôi nghĩ hắn nhằm vào cô ta…” Trương Giai Du lên tiếng, ám chỉ Dương Vân.

“Tại sao là tôi?” Dương Vân hoảng sợ, nước mắt lại tuôn rơi.

“Nhân vật của cô ấy… Nghe tiền bối nói, nếu nhân vật trong game bị chết, chúng ta ở ‘thế giới thực’ cũng sẽ chết…” Trương Giai Du liếc nhìn Lý Đằng.

Lý Đằng không nói gì.

“Tiền bối vì lý do này, mới đặc biệt chú ý đến nàng, và cứu nàng ta đúng lúc phải không?” Trương Giai Du hỏi Lý Đằng.

Vừa rồi Lý Đằng không đi cùng họ, nhưng trong giây phút nguy cấp, khi mọi người đều chạy tản ra, Lý Đằng lại lao tới cứu Dương Vân.

“Đúng vậy,” Lý Đằng không phủ nhận.

“Tay tôi luôn không có sức, màu da cũng không bình thường, có phải cũng vì lý do này không?” Trịnh Cửu nhìn tay mình. Nhân vật của hắn bị chặt đứt tay phải, giờ đây màu da tay phải của hắn đã khác với tay trái.

“Các người có để ý không? Sắc mặt của Chu Miêu Miêu xanh đen, trông không bình thường chút nào.” Tăng Văn Vũ nhắc nhở mọi người.

“Nói tôi làm gì? Tôi chọc gì anh à? Còn nói nữa tôi cắn chết anh!” Chu Miêu Miêu nghe thấy lời của Tăng Văn Vũ liền nổi giận.

Mọi người nhìn sắc mặt của nàng ta… quả thật không bình thường, vốn dĩ nàng ta có làn da rất trắng, bây giờ lại xanh đen như một con Zombie.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...