Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 1067: Chương 1067: Thí Nghiệm (1)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Việc này vẫn là do cô tự quyết định thôi.” Lý Đằng cảm thấy hơn phân nửa Chu Miêu Miêu sẽ gặp nhiều nguy hiểm, nên cũng không biết đưa ra đề nghị gì.

“Các người đều quá lạnh lùng!” Chu Miêu Miêu lộ vẻ tuyệt vọng, dưới sự thúc giục của đội trưởng vệ binh, đành phải nhận nhiệm vụ này.

“Đúng là đáng đời!” Nhân vật của Dương Vân đã chết, bây giờ chỉ có thể theo dõi những người chơi khác qua màn hình, thấy cảnh này không nhịn được mà hả hê.

“Hừ! Ít nhất tôi vẫn còn sống, có người đã chết rồi!” Chu Miêu Miêu rất khó chịu trước hành vi châm chọc của Dương Vân.

Đám vệ binh đẩy ra một chiếc xe lồng sắt từ một căn phòng đá gần đó, bắt nhân vật của Chu Miêu Miêu đưa vào trong, dù Chu Miêu Miêu không muốn nhưng cũng phải chui vào.

Đám vệ binh đóng cửa lồng sắt lại và khóa chặt, sau đó đẩy cô ta về phía bệnh viện trong trấn.

Mọi người đều trở lại tiểu trấn, Lý Đằng trả nhiệm vụ, rồi đưa vũ khí của mình cho thợ rèn, thợ rèn sẽ bổ sung hiệu quả Ám Ảnh cho thanh đao này, bảo hắn sau 1 giờ thì tới nhận.

Đã đến buổi trưa, sau khi mọi người đã thu xếp cho nhân vật của mình ở trong trấn, bọn họ liền bước ra khỏi khoang trò chơi và trở lại bên ngoài studio.

Ở đây giống như thế giới thực, có thể book đồ ăn qua mạng hoặc ra ngoài tìm nhà hàng để ăn.

“Lãnh đạo, nhân vật của tôi chết rồi, là cô ta đẩy tôi vào đám Zombie kia, không phải lỗi của tôi, liệu tôi có thể tạo lại nhân vật mới không?” Dương Vân hỏi người phụ trách Studio.

“Xin lỗi, bất kể nguyên nhân cô chết trong game là gì, nhân vật đều không thể hồi sinh, cũng không thể tạo lại nhân vật mới. Theo quy định của Studio, cô sẽ bị Studio sa thải.

“Kể từ lúc cô chết, cô còn có thể ở lại Studio trong vòng 24 giờ, và có thể ngủ lại ký túc xá của Studio một đêm, nhưng sau 24 giờ, cô phải rời khỏi Studio.” Người phụ trách trả lời Dương Vân.

“Không thể cho thêm một cơ hội sao?” Dương Vân cầu xin.

“Đúng đó! Cho cô ấy thêm một cơ hội đi.” Những người khác cũng nói giúp Dương Vân.

“Không được.” Người phụ trách Studio rất lạnh lùng từ chối mọi người, sau đó đi vào văn phòng của mình rồi đóng sập cửa.

“Cô có nhận được thông báo nhiệm vụ thất bại không?” Trịnh Cửu hỏi Dương Vân.

“Không.” Dương Vân lắc đầu.

“Có vẻ như bị Studio sa thải cũng không tính là thất bại nhiệm vụ cốt truyện, đừng lo lắng, xem tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.” Trịnh Cửu an ủi Dương Vân vài câu.

Tâm trạng của Dương Vân rất thấp thỏm, Chu Miêu Miêu cũng cảm thấy áy náy, lảng tránh sang một bên. Mọi người không còn tâm trạng ra ngoài ăn uống, nên tất cả đều book đồ ăn trên mạng.

Chẳng bao lâu sau, đồ ăn đã được giao đến.

Khi Trịnh Cửu nhận đồ ăn của mình, bất ngờ là tay hắn run lên, hộp cơm rơi xuống đất, thức ăn vương vãi khắp nơi.

“Đây là ý gì?” Trịnh Cửu tức giận hỏi người giao hàng.

“Đã đưa hộp cơm vào tay anh rồi mà! Là anh cầm không chắc!” Người giao hàng phản bác.

“Tôi còn chưa cầm chắc thì cậu đã thả tay rồi! Cậu định đổ lỗi cho tôi à! Muốn nhận đánh giá 1 sao hay gì?” Trịnh Cửu móc điện thoại ra chuẩn bị đánh giá nhân viên.

Không ngờ, vừa cầm điện thoại lên, tay hắn ta run rẩy và điện thoại cũng rơi xuống đất.

“Thấy chưa, là anh cầm không chắc thôi?” Người giao hàng vội nói.

Trịnh Cửu cũng hơi bối rối, hắn cúi xuống nhặt điện thoại nhưng bỗng cảm thấy tay mình mất kiểm soát.

“Chuyện gì thế này?” Trịnh Cửu nhíu mày.

“Là lỗi của anh, đừng đánh giá cho tôi 1 sao nữa nhé?” Người giao hàng thương lượng với Trịnh Cửu.

“Tay tôi bình thường mà! Chỉ khi nhận đồ ăn từ cậu thì mới xảy ra chuyện! Chắc chắn là lỗi của cậu!” Trịnh Cửu rất bực bội, nghe người giao hàng nói vậy càng tức giận hơn.

“Đừng làm khó người giao hàng nữa, họ cũng không kiếm được nhiều tiền, đặt lại một phần khác đi.” Lý Phúc Tài cầm cái chổi tới quét hộp cơm mà Trịnh Cửu làm rơi, sau đó đổ vào thùng rác.

Những người nhìn thấy cũng khuyên Trịnh Cửu vài câu, người giao hàng cũng nói lời xin lỗi. Trịnh Cửu đành nhượng bộ, không cho đánh giá 1 sao nữa, người giao hàng mới rời đi.

“Tay mình làm sao thế này? Cảm giác rất yếu.” Trịnh Cửu nhìn tay mình, lo lắng.

“Có khi nào… nhân vật của cậu trong game bị gãy tay, nên…” Tằng Văn Vũ phỏng đoán.

“Vớ vẩn! Nhân vật trong game bị gãy tay thì liên quan gì đến tôi?” Trịnh Cửu tức giận mắng to, nhưng trong lòng lại thấp thỏm bất an… liệu có đúng là liên quan hay không?

“Nhân vật trong game bị thương gì đó, có thể phản hồi lại thực tế hay không?” Lý Phúc Tài lẩm bẩm.

“Vậy nếu nhân vật trong game chết thì sao?” Tằng Văn Vũ nhìn Dương Vân.

Dương Vân đang quay lưng lại với mọi người, ngồi ăn cơm hộp, nghe thấy lời của Tằng Văn Vũ thì đột nhiên khóc to.

Trương Gia Du và La Lan đi tới an ủi, khuyên nhủ Dương Vân, còn Chu Miêu Miêu thì lộ vẻ mặt hả hê.

Chuyện xảy ra với Trịnh Cửu khiến mọi người cảnh giác hơn. Sau bữa ăn, không cần người phụ trách nhắc nhở, mọi người vội vàng quay lại khoang trò chơi, quan tâm đến nhân vật của mình.

Nếu nhân vật không được kiểm soát dẫn đến cua gái rồi bị NPC đánh cho nhừ tử, bị cắt đứt thứ gì đó thì thật rắc rối.

Khi Lý Đằng quay lại trò chơi, nhân vật của hắn vẫn đang giúp thợ rèn đánh thép.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...