Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 1046: Chương 1046: Cùng Đường (2)
“Một khi hạ độ cao xuống rồi, sẽ không thể trở về như cũ được.” Thẩm Mộng Anh vẫn rất lo lắng.
Cuộc sống bây giờ đúng là rất buồn tẻ không thú vị, nhưng ít ra an toàn, thay đổi càng lớn thì kéo theo hệ số nguy hiểm lớn hơn.
“Sẽ không đâu, giảm độ cao chóp đá xuống, kỳ thật là hành vi kích thích diễn viên đổi lấy điều kiện sinh hoạt tốt hơn, thành phố điện ảnh không thể nào trừng phạt diễn viên khi cố gắng giảm độ cao xuống, anh cho rằng sau khi giảm độ cao chóp đá về 0, sẽ phải có càng nhiều chỗ tốt, em không cần phải lo lắng.”
“Hơn nữa, có anh ở đây! Cho dù có nguy hiểm gì, anh cũng sẽ bảo vệ em. ” Lý Đằng an ủi Thẩm Mộng Anh.
“Anh có thể cam đoan ở cạnh em không rời dù chỉ 15 phút không? Mỗi lần anh đi thành phố điện ảnh, em đều ở nhà một mình, khi đó anh bảo hộ em thế nào?” Thẩm Mộng Anh lắc đầu.
“Anh rời khỏi đây, đối với em mà nói cũng chỉ có 1 giờ “
“Lỡ như trong một giờ kia em gặp phải tai nạn thì sao? Từ trước tới nay thành phố điện ảnh đều làm việc vượt giới hạn, ai biết sau khi giảm độ cao về 0, sẽ gặp phải trừng phạt gì hay không?” Thẩm Mộng Anh cũng rất kiên trì quan điểm của mình.
Nàng không muốn thay đổi, nàng lo lắng thay đổi.
Thậm chí còn có một loại lo lắng khó mà nói thẳng ra, không chừng gặp được một cô gái hàng xóm gợi cảm, dựa theo tính cách của Lý Đằng……
Ai biết sẽ phát sinh chuyện đáng sợ gì chứ?
“Anh nhất định phải giảm độ cao xuống mặt đất. ” Lý Đằng phát hiện khuyên bảo Thẩm Mộng Anh không được, cũng không muốn nói nhiều.
“Cho em thời gian vài ngày suy nghĩ.” Thẩm Mộng Anh biết rõ Lý Đằng đã quyết định chuyện này, nàng cũng không cách nào thay đổi, nhưng lần này thật sự quá đột ngột, ngay cả tâm lý thích ứng nàng cũng chẳng có.
“Được rồi, vài ngày sau, anh sẽ đi đóng phim, chờ sau khi chấm dứt bộ phim, anh sẽ giảm độ cao chóp đá về 0.” Lý Đằng đã quyết định.
“Được rồi.”
Kịch bản mới gọi là 《 Quỷ Đồ Mạt Lộ 》 .
Nghe tên phim đã đoán được thể loại phim gì.
Mới vừa tỉnh lại từ trong mơ màng, đầu Lý Đằng đã bị đánh một cú thật mạnh, sau đó đột nhiên bị ai đó đẩy.
Đang muốn quay lại nổi giận đánh trả, nhưng lại nhìn thấy mười họng súng đen ngòm chỉa vào mặt.
Mười mấy người này bộ dạng rất có kinh nghiệm, không cho Lý Đằng bất cứ cơ hội nào đoạt súng bắn trả.
Lý Đằng biết rõ gặp loại tình huống này, chỉ cần hắn dám hành động thiếu suy nghĩ, trên người lập tức sẽ bị thủng thành tổ ong.
Đối với người kinh nghiệm phong phú nhưLý Đằng mà nói, gặp được loại tình huống này cách giải quyết rất đơn giản.
Đó chính là……
Hoảng sợ.
“Các vị huynh đệ, có chuyện gì thì cứ thương lượng……” Lý Đằng lộ ra vẻ mặt tươi cười.
Hắn cũng không muốn vừa tiến vào thế giới kịch bản, liền ăn phải mấy viên đậu phộng rồi xong phim.
Đương nhiên, ngoài mặt thì tươi cười, nhưng trong lòng hắn không ngừng chửi cha mắng mẹ.
Đây là kịch bản rách nát của tên đạo diễn biến thái nào? Ngay cả chút thời gian thích ứng của diễn viên cũng không có.
“Không có gì để thương lượng, mau di chuyển!” Một gã đàn ông cầm súng trường tiêu chuẩn thúc dục Lý Đằng.
Người ngoài nghề thì xem náo nhiệt, người trong nghề thì trông cửa nói, chỉ cần nhìn tư thế cầm súng của bọn này, Lý Đằng đã có thể đoán ra mấy người này không phải bọn xã hội đen nghịch súng lấy le, mà là nhân viên chuyên nghiệp trong quân đội.
Cố gắng rặn ra một nụ cười, Lý Đằng quay trở lại nhìn về phía trước mặt, cũng chính là chỗ mấy người này ép hắn bước vào.
Rất hiển nhiên, trước mặt hắn là một ngôi mộ.
Ngôi mộ bị đào bới, có một cái hang đủ cho 1 người đi qua, bên trong là một mảnh đen kịt.
Trộm mộ?
Bị súng chỉa vào, cũng hết cách, Lý Đằng chỉ có thể kiên trì tiếp tục đi.
Một gã đàn ông bước tới, đội cho Lý Đằng một cái nón bảo hộ, phía trên có đèn pin, mặt khác còn trả búa, cuốc xẻng các loại cho hắn.
“Lấy được Kim Tằm Y từ xác nữ trong quan tài ở giữa mộ, sau đó đưa cho Lưu gia chúng ta, cậu mới có cơ hội sống sót rời khỏi đây. Trong mộ có chôn thuốc nổ, nếu như cậu không ra ngoài trong vòng nửa giờ, chúng ta sẽ kích nổ.” Gã đàn ông dặn dò Lý Đằng vài câu, hiển nhiên là nhiệm vụ đầu tiên của Lý Đằng trong kịch bản lần này.
Lý Đằng không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể mở đèn pin trên đầu, cầm lấy dụng cụ bước vào trong ngôi mộ.
Đi một đoạn vượt qua thềm đá, con đường phía dưới càng thêm rộng rãi.
Một cơn gió lạnh thổi qua, lạnh buốt tới tận óc.
Loại chuyện một mình lẻn vào trộm mộ, đối với những người khác mà nói, có lẽ sẽ cảm thấy sợ hãi.
Nhưng Lý Đằng là loại không tim không phổi, hắn chỉ không ngừng ghi nhớ chỗ đứng của mấy người cầm súng bên ngoài, cùng với vũ khí trong tay bọn họ, sau đó tự mình suy nghĩ cách bỏ trốn.
Tương đối mà nói, chỉ cần lột được Kim Tằm Y từ xác nữ thi trong quan tài thì không cần suy nghĩ làm gì cho mệt óc.