Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 1026: Chương 1026: Cột Mốc (1)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Thẩm Lâm Tường cầm lấy một cây gậy sắt, dẫn theo Lý Đằng rất thành thạo tiến vào toà nhà, sau đó lên lầu, đi tới một chỗ cửa chống trộm bị khoá.

Bất quá chuyện này cũng không thể làm khó Thẩm Lâm Tường, hắn tìm tòi trong mấy văn phòng khác, đã tìm được chìa khóa cửa chống trộm này, sau đó mở cửa ra.

Bên trong có một ít vũ khí súng ống và gậy, còn có hộp đạn.

Lý Đằng chọn hai khẩu súng ngắn, tìm túi treo súng, sau đó bỏ 2 khẩu súng cùng 10 hộp đạn trên người.

Bên hông còn thắt một cây baton cùng một cây gậy điện.

Sau khi đã có vũ khí súng ống, cảm giác mạnh mẽ hơn không ít.

Gặp được quái thú thì không dám nói, nhưng gặp được người khác hoặc là dã thú, Lý Đằng cũng chẳng hề lo lắng.

“Vừa nhìn đã biết chú em là dân chơi súng, hơn nữa còn rất quen thuộc.” Thẩm Lâm Tường vẫn luôn quan sát Lý Đằng.

“Khi đóng phim, không thể thiếu một vài cảnh chiến tranh.” Lý Đằng giải thích.

Thẩm Lâm Tường cười cười, hắn không tin lời giải thích của Lý Đằng, diễn viên đóng phim chiến tranh nên chơi súng, so với người cầm súng giết giặc, trong nháy mắt súng vừa vào tay, người thành thạo liếc mắt là có thể nhận ra sự khác biệt trong đó.

Loại như Lý Đằng này, hiển nhiên đã chơi đến cảnh giới người súng hợp nhất, tuyệt đối là chủng loại trải qua mưa bom bão đạn.

Biết rồi cũng không cần nói toạc ra, dù sao hai người còn muốn hợp tác.

Trong thế giới quỷ dị này, có thể gặp một vị đồng bạn như vậy xem như là chuyện may mắn.

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là Lý Đằng không phải người xấu……Xem tướng mạo tựa hồ không phải.

Sau khi có đước súng ống, Thẩm Lâm Tường khóa cửa chống trộm lại, hai người đi xuống lầu.

“Cho cậu.” Thẩm Lâm Tường đưa cho Lý Đằng một ít bánh quy và đồ uống tìm được ở văn phòng, chính hắn cũng cầm lấy một chai nước, còn ăn hết chút bánh bích quy.

Lý Đằng không khách sáo với hắn, vội vàng ăn uống.

Rất nhanh, hai người đi tới cửa lớn cục cảnh sát, những người khác khẩn trương lo lắng nhìn vào trong, nhìn thấy hai người quay lại, vội vàng chạy ra đón chào.

“Có dư súng ngắn hay không, cho tôi một khẩu nghịch chơi, tôi có thể giúp các người chiến đấu. ” Một gã đàn ông trẻ tuổi hỏi Thẩm Lâm Tường.

“Trước kia cậu từng làm loại công việc gì ?” Thẩm Lâm Tường hỏi gã đàn ông trẻ tuổi một tiếng.

“Kinh doanh bán hàng, bán đồ điện.” Gã thanh niên trẻ tuổi trả lời Thẩm Lâm Tường.

“Có từng đi lính chưa?”

“Không có.” Thanh niên trẻ tuổi lắc đầu.

“Vậy thì không được, cậu chẳng thể giúp gì.” Thẩm Lâm Tường từ chối thanh niên trẻ tuổi, người không quen dùng súng, ngược lại sẽ là quả bom nổ chậm bên người, đặc biệt lúc gặp nguy hiểm, hắn cũng không muốn sau lưng xuất hiện tình huống lạc đạn.

“Tôi rất quen thuộc game bắn súng, đã tham gia giải thi đấu game, bắn súng rất chuẩn, người khác đều gọi tôi là cao thủ nghịch súng.” Thanh niên trẻ tuổi không phục nói.

“Nhóc con, giữa game và đời thực chênh lệch rất lớn.” Thẩm Lâm Tường vỗ vỗ bả vai thanh niên trẻ tuổi.

“Tại sao hắn có thể dùng súng?” Thanh niên trẻ tuổi chỉ chỉ Lý Đằng, thoạt nhìn tuổi tác của hắn không kém Lý Đằng.

Lý Đằng đang nhét một khẩu súng vào hông lại nghe nói như thế, liền nhìn qua bên này.

“Cậu ta không giống cậu.” Thẩm Lâm Tường đặt lon nước uống cạn lên đầu thanh niên trẻ tuổi.

“Hắn như thế nào……” Thanh niên trẻ tuổi có chút khó hiểu trước hành vi đặt lon nước trên đầu của Thẩm Lâm Tường, hắn nhíu mày, vô thức dùng tay cầm xuống.

Một tiếng súng vang “phằng”.

Tất cả mọi người ở đây đều sợ hãi ré lên, thậm chí cũng không hiểu đang xảy ra chuyện gì.

Thanh niên trẻ tuổi vẫn không có rút tay về, vẫn vô thức cầm lon nước trên đầu xuống, hắn ngơ ngác nhìn phía trên bị thủng một lỗ, sắc mặt hoảng sợ.

Cách đó vài mét, nóng súng trên tay Lý Đằng toát ra một làn khói xanh, hắn lại nhét súng vào hông.

Thẩm Lâm Tường đặt lon nước, cùng thanh niên trẻ tuổi cầm lấy lon nước, thời gian đại khái là khoảng 3 giây.

Lý Đằng giơ súng lên, nhắm trúng, nổ súng, sau đó thong dong rút súng vào bao.

Viên đạn dễ dàng xuyên thủng lon nước, nhưng cũng không có tạo thành bất cứ thương tổn gì.

“Ha ha, đây mới thực sự là cao thủ nghịch súng.” Trong lòng Thẩm Lâm Tường thầm giật mình, vừa rồi hắn cũng chỉ là muốn thử Lý Đằng mà thôi, xem Lý Đằng có dám tiếp nhận khiêu chiến này hay không.

Kết quả trong nháy mắt hắn vừa rút tay về là Lý Đằng nổ súng, nắm chắc thời gian e rằng quá chuẩn xác.

Kỹ thuật bắn súng này, tuyệt đối không phải một hay hai ngày là có thể luyện được.

Cảm giác đối với người bình thường mà nói, ít nhất phải huấn luyện mấy chục năm mới có thể đạt tới loại trình độ thuần thục này.

Nhưng hắn chỉ mới hơn 20 tuổi…!

Chỉ có thể nói, trên đời này quả thật có thiên tài, có vài người trời sinh mẫn cảm với súng, huấn luyện thời gian một năm, đủ so với người khác huấn luyện chục năm, thậm chí vài chục năm.

Đã có súng, Thẩm Lâm Tường quyết định đi một chuyến trở về nhà nam sinh cấp 3, xem rốt cuộc trong nhà hắn xuất hiện loại quái thú gì.

Nhưng trong đội ngũ có người phản đối.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...