Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 1024: Chương 1024: Về Nhà (2)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Có ai đồng ý theo tôi lên lầu kiểm tra hay không” Gã trung niên đưa mắt hỏi những người khác, sau đó nhìn về phía Lý Đằng.

“Được rồi, tôi đi với anh xem thế nào.” Lý Đằng do dự một chút bèn đồng ý.

Hắn muốn giải câu đố kịch bản, tìm ra nhiệm vụ kịch bản, khẳng định phải trực tiếp nắm giữ thông tin, không mạo hiểm là không được.

Theo như lời gã trung niên, chuyện xảy ra trong nhà nam sinh cấp 3, hẳn là có liên quan tới đầu mối chính.

“Những người khác tạm thời chờ ở đây không nên đi loạn, nếu như nửa tiếng sau chúng tôi không xuống, thì các người hãy rời đi.” Gã trung niên dặn dò mấy người khác một tiếng.

“Tôi không muốn đợi ở đây.” Cô gái tri thức vội vàng từ chối, xác chết của nam sinh cấp 3 quá khủng bố, khiến cho nàng không dám nhìn.

Những người khác cũng có cảm giác giống cô ta, cũng không muốn đợi ngay chỗ xác chết.

Đương nhiên, bọn hắn càng không muốn đi theo gã trung niên, Lý Đằng tiến lên lầu dò xét.

“Các người hãy chờ ở phòng bảo vệ cư xá, nửa giờ sau chúng tôi không ra được, các người cứ tự mình rời khỏi.” Gã trung niên nghĩ một chút bèn nói với mọi người.

Lần này không có ai phản đối, sau đó gã trung niên cùng Lý Đằng đi lên lầu, những người khác thì đi ra cửa tiểu khu.

“Tôi họ Thẩm, tên là Thẩm Lâm Tường, trước kia là một gã quân nhân xuất ngũ, sau khi giải ngũ thì làm việc vài chục năm trong hệ thống công an, trước mắt bởi vì vài chuyện mà nghỉ việc, chú em họ gì?” Lúc gã đàn ông trung niên lên lầu, tự giới thiệu một phen.

“Họ Lý, tên là Lý Đằng.” Lý Đằng trả lời Thẩm Lâm Tường.

Vừa rồi gã trung niên để lộ thân thủ, khiến cho Lý Đằng suy đoán có thể là từng làm quân nhân, quả nhiên không có đoán sai.

“Chú em làm công việc gì ? Cảm giác cũng có vài phần khí chất quân nhân, từng đi lính sao?” Trầm Lâm Tường thăm dò Lý Đằng.

“Không có, trước kia tôi từng làm công, bây giờ là một diễn viên. ” Lý Đằng ăn ngay nói thật.

“Diễn viên? Ah, thì ra là thế.” Trầm Lâm Tường nhẹ gật đầu, nhưng tựa hồ lại không quá tin tưởng lời của Lý Đằng.

Trong đám hành khách sống sót, Trầm Lâm Tường đã sớm phát hiện Lý Đằng có chút không giống người thường.

Sau khi phát sinh tai nạn, Lý Đằng lộ ra rất bình tĩnh, chưa từng bối rối một giây, biểu hiện khác hẳn với người bình thường.

Mặt khác, mới vừa rồi Lý Đằng giúp hắn bò lên mái che toà chung cư, biểu hiện rất có sức lực, đây cũng là chuyện mà người bình thường khó làm được.

Nếu như Lý Đằng không muốn nói ra tình hình thực tế, Trầm Lâm Tường cũng không có nhiều chuyện.

Hai người cẩn thận từng chút một trèo lên lầu, cái toà chung cư này thuộc loại cổ xưa, mỗi căn hộ đều khá cũ nát, dọc theo cầu thang chất đủ loại tạp vật.

Trong hành lang vô cùng yên tĩnh, tựa hồ toàn bộ thế giới đã chết lặng.

Hai người đi tới tầng 5, cũng chính là ngoài cửa nhà nam sinh cấp 3.

Cửa nhà này có chức năng chống trộm.

Nhưng không phải loại cửa chống trộm bằng sắt nguyên tấm, mà là cửa chống trộm hàng rào ống sắt đời cũ.

Trầm Lâm Tường tìm kiếm trong hành lang vài vòng, đã tìm được một cây gậy sắt, cắm vào trong hàng rào chống trộm, dùng sức nạy ra, nạy ống sắt dưới đáy ra ngoài.

Sau đó hắn lòn tay vào khoá cửa chống trộm, mở chốt ra.

Bên trong cửa chống chộm chính là cửa gỗ.

Trầm Lâm Tường đột nhiên đá bay cửa gỗ, sau đó lui về phía sau vài bước đề phòng nguy hiểm từ bên trong.

Đã qua một hồi lâu, đều không có động tĩnh gì.

Trầm Lâm Tường cầm lấy gậy sắt, Lý Đằng cũng tìm một cây gậy gỗ, hai người cùng nhau tiến vào cạnh cửa, cẩn thận từng chút một quan sát trong phòng.

Theo cạnh cửa có thể nhìn thấy, trên vách tường trong phòng khách, thình lình xuất hiện một vài dấu móng tay rất kinh khủng.

Nội thất trong phòng cũng bị hư hại, tựa hồ cũng bị móng vuốt sắc bén cào nát vụn.

“Là dã thú ư?” Trầm Lâm Tường nhỏ giọng hỏi một câu.

“Dấu móng vuốt sư tử, cọp cũng sẽ không lớn như vậy, còn rất sâu?” Lý Đằng cảm giác không phải dã thú, mà là quái thú!

Trầm Lâm Tường thử dùng gấy sắt đập vào cửa chống trộm, muốn dùng tiếng động gây chú ý, xem có dụ dã thú gì đó lao ra hay không.

Không có, bốn phía vẫn cực kỳ yên tĩnh.

“Sau khi nam sinh kia rơi xuống đất, tôi đã kiểm tra trên người hắn, cũng không có vết thương gì, thoạt nhìn thứ ở trong phòng chỉ đang hù dọa hắn, cũng không có tấn công hắn.” Trầm Lâm Tường lại phân tích vài câu, sau đó lấy ra điện thoại chụp dấu vết trên tường.

“Anh có kế hoạch gì? ” Lý Đằng hỏi Trầm Lâm Tường một tiếng.

“Tôi muốn vào xem. ” Trầm Lâm Tường trả lời Lý Đằng.

Lý Đằng không có lên tiếng.

“Đương nhiên không thể đi vào như vậy, tôi nghĩ trước tiên nên tới chỗ cục cảnh sát tìm vài khẩu súng……Chỗ đó hiện tại không có ai, sau đó trở về đây rà soát.” Trầm Lâm Tường lại bổ sung.

“Được rồi. ” Lý Đằng đồng ý với kế hoạch của Trầm Lâm Tường.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...