Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 1021: Chương 1021: Thông Đạo (2)
Lối ra duy nhất, chính là cửa sổ.
Lý Đằng nhanh chóng nhìn lướt qua cửa sổ……bởi vì hắn ngồi ở hàng cuối cùng, cho nên cửa sổ đều là loại hàn chết, căn bản không thể mở ra.
Dưới tình huống bình thường, bên cạnh loại cửa sổ này, có lẽ phải đặt một búa phá kính.
Nhưng hết lần này tới lần khác chỗ đặt búa phá kính, chỉ có một khung nhựa plastic, búa phá kính bên trong không thấy tung tích.
Có thể là bị hành khách rảnh rỗi nhức trứng dái trộm mất, công ty giao thông công cộng không kịp kiểm tra để tiến hành bổ sung.
Sau khi cân nhắc tình cảnh trước mắt, Lý Đằng quyết định rời khỏi chỗ ngồi này, đi tới gần cửa xe, sáng tạo cho mình cơ hội chạy chốn tốt nhất.
“Không cho phép rời khỏi chỗ ngồi, tuyên bố nhiệm vụ kịch bản.”
Một giọng nói điện tử xuất hiện bên tai Lý Đằng.
Lý Đằng vừa mới chuẩn bị đứng dậy, lại đặt mông ngồi trở về.
“Mời tiến vào trạng thái ngủ say sau 10 phút, sau khi hoàn thành tiếp tục kịch bản, vẫn chưa xong thì kịch bản lần này thất bại.”
“Chú thích: trong quá trình này nghiêm cấm rời khỏi chỗ ngồi.”
Giọng nói điện tử tiếp tục vang lên.
Lý Đằng chỉ biết câm nín.
Lại là một nhiệm vụ đi ngủ.
Như vậy có ý gì?
Có nghĩa là sau 10 phút, mặc kệ xe buýt xảy ra tai nạn gì, hắn cũng phải rơi vào trạng thái ngủ say, mà không cách nào làm ra bất kỳ phản ứng hiệu quả.
Còn có nghĩa là sau khi hắn ngủ say, rất có thể kịch bản kế tiếp chỉ là mộng cảnh của hắn.
Đương nhiên cũng có thể là nhiều tình huống khác.
Điều này cũng làm cho nhiệm vụ kịch bản phía sau sẽ càng khó phân biệt, càng khó hoàn thành.
Nhưng mà lúc này Lý Đằng cũng không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể dựa vào ghế ngồi, cố gắng ru ngủ bản thân.
Mỗi lần quay phim xong, Lý Đằng đều ở chung một chỗ với Thẩm Mộng Anh, đều vô cùng mệt mỏi.
Cho nên đối với hắn mà nói, dùng thời gian ngắn tiến vào trạng thái ngủ say cũng không phải chuyện gì khó khăn.
Trong xe chen chúc ồn ào, nhưng chính bởi vì quá ồn ào, ngược lại tạo thành hiệu quả ngăn cản tiếng ồn.
Làm cho người ta buồn ngủ.
Lúc này đúng là thời gian tan làm buổi tối, trên xe buýt có vài người đi làm trở về rất mệt mỏi, đã sớm tựa lưng vào chỗ ngồi tiến vào mộng đẹp.
Loại giấc ngủ ngắn ngủi này, sẽ bởi vì tiếng còi thông báo tới trạm dừng kế tiếp, khiến cho hành khách bừng tỉnh trong nháy mắt, đây cũng là chuyện thường gặp khi chứng kiến người đi xe buýt.
Bất tri bất giác, Lý Đằng liền tiến vào trạng thái ngủ say.
Trong lúc mơ màng, hắn nghe được hành khách bên cạnh đang trò chuyện với nhau cái gì, nhưng lại nghe không quá rõ ràng.
Tất cả đều trở nên mơ hồ.
Thẳng đến khi……
Một tiếng “cạch”.
Một hồi chấn động mãnh liệt.
Còn có tiếng kim loại ma sát.
Lý Đằng suýt nữa văng khỏi ghế ngồi.
Lý Đằng thở hổn hển mấy ngụm, tiếp đó tỉnh lại từ mơ màng.
Không biết vừa rồi mơ thấy cái gì.
Sau vài giây, Lý Đằng mới tỉnh lại từ giấc ngủ, hơn nữa nhớ lại bản thân đang ở trong thế giới kịch bản.
Kịch bản lần này là xe buýt, hành khách chen chúc, nhiệm vụ đầu tiên là muốn hắn ngủ say……
Hành khách chen chúc đâu rồi?
Lý Đằng vô ý thức nhìn trong xe một vòng.
Kết quả phát hiện trong xe chỉ có lẻ tẻ hơn mười gã hành khách vẫn còn ngồi trên ghế, bọn hắn dùng vẻ mặt ngơ ngác mà nhìn chung quanh, trừ chuyện này ra, mấy hành khác đã không thấy tung tích.
Vừa rồi là xe buýt đụng đầu vào hàng rào bên đường, sau đó va chạm với chiếc xe con phía trước, mới cưỡng ép ngừng lại.
Đây cũng là nguyên nhân khiến Lý Đằng tỉnh lại.
Trong xe cũng không có xuất hiện mùi khét, thoạt nhìn không có xuất hiện bốc cháy như tưởng tượng, tình huống cũng không khẩn cấp.
Nhưng vẫn mau chóng rời khỏi chiếc xe buýt này đi……Nếu như có thể mà nói.
Lý Đằng đứng lên, giọng nói kia cũng chẳng cảnh báo, tựa hồ còn chưa thông báo nhiệm vụ tiếp theo.
“Kỳ lạ quá, mọi người đi đâu rồi?” Lý Đằng đi ngang qua hành lang ở giữa, một gã hành khách trẻ tuổi nhìn ngoài cửa sổ nói thầm một câu.
Lý Đằng cũng ý thức được cái gì……
Ngoại trừ đa số hành khách ở trong xe đều biến mất, thì trên đường phố xe cộ ở ngoài cũng vắng tanh như chùa bà đanh.
Mặc dù cửa hàng bên đường vẫn mở cửa, nhưng bên trong cũng không thấy nhân viên buôn bán.
Nồi nước lèo chỗ cửa hàng ven đường vẫn còn bốc hơi nóng, bên trong bếp lò lửa cháy hừng hực, nhưng cũng không thấy đầu bếp cùng nhân viên phục vụ.
Trên đường có khá nhiều xe đụng đít vào nhau, có vài chiếc xe nổ máy ầm ầm.
Tựa hồ tại trong nháy mắt, ngoại trừ hơn mười gã hành khách trên xe buýt ra, thì những người khác đều biến mất thần bí!
Ngoại trừ hành khách trên xe biến mất ra, tài xế xe buýt cũng biến mất.
Đây cũng là nguyên nhân xe buýt mất lái tông vào lề đường, sau đó húc trúng đuôi xe con.
“Có chút thú vị.” Lý Đằng có chút hứng thú đối với kịch bản lần này.