Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 1002: Chương 1002: Chuột Bạch (3)
“Hạng mục bí mật, không thể nói. ” Daisy mỉm cười với Lý Đằng.
“Được rồi. ” Lý Đằng không có gì hứng thú với nghiên cứu của các nàng, chỉ là muốn tìm hiểu kịch bản mà thôi, nàng không muốn nói, vậy không hỏi là được.
Một thành viên khác, tên là Thôi Doãn Hi, là người Mỹ gốc Hàn.
(Thôi Duẫn Hi là tên phiên âm của Choi Yoon Hee)
Là một kỹ sư bảo trì.
Lý Đằng cũng tìm nàng nói chuyện trong chốc lát.
Thôi Doãn Hi không thích nói chuyện, là loại hỏi một câu nói một câu, nhưng đối với vấn đề của Lý Đằng, thái độ trả lời còn tương đối kiên nhẫn, không có giống như Daisy vậy cự tuyệt người từ ngàn dặm.
Nghe lướt qua thì công việc của Thôi Doãn Hi rất rộng, tất cả thiết bị trong phòng thí nghiệm này, đều do Thôi Doãn Hi phụ trách bảo dưỡng.
Thậm chí bao gồm cả thiết bị năng lượng mặt trời phía trên phòng thí nghiệm và nhà máy điện gió phía sau phòng thí nghiệm.
“Thật ra công việc của tôi cũng chẳng làm gì, tôi ở chỗ này trong một tháng, cơ bản không có thấy thiết bị nào bị hỏng.” Cuối cùng Thôi Doãn Hi lại nói vài câu.
“Đây là chuyện tốt. ” Lý Đằng cười cười, nhưng trong lòng lại đang chửi bậy……Nếu như ngày mốt trực thăng không thể hạ cánh an toàn mà nói, đoán chừng Thôi Doãn Hi phải bận rộn tối tăm mặt mũi.
Dù sao, Lý Đằng cảm giác, cảm thấy ngày mốt trực trăng sẽ xảy ra vấn đề trên đường bay tới đây.
Hoặc là……cơn bão tới sớm, dẫn khiến cho trực thăng không thể nào bay tới?
Kịch bản tuyệt đối không có khả năng thuận buồm xuôi gió, khẳng định phải tạo ra phiền phức cho hắn không thể giải quyết.
……
“Những thức ăn này ăn quá nhàm chán, ăn nữa sẽ phải ói ra.” Anna oán trách thức ăn trên bàn cơm.”
“Sắp được về rồi, sau khi trở về, tôi phải tổ chức một bữa tiệc lớn.” Hiển nhiên Daisy cũng cảm thấy thức ăn này quá ngán.
Thôi Doãn Hi chỉ cười trừ mà không có lên tiếng.
Lý Đằng quan sát Anna trong chốc lát, cảm giác nàng còn chưa có dấu hiệu biến thành chuột.
Có lẽ là hắn suy nghĩ nhiều.
Như vậy cũng tốt, miễn cho ban đêm bị cắn xống xả nước.
Về phần đồ ăn, bây giờ Lý Đằng mới ăn lần đầu, cảm thấy cũng không tệ lắm.
Theo sách dạy nấu ăn đến xem, rau quả sấy khô đều có hơn mười loại, thịt hộp cũng có hơn 10 món.
Đương nhiên, bởi vì các nàng cùng mấy nhân viên thí nghiệm khác ăn thức ăn theo sở thích, dẫn đến hiện tại mấy món ưa thích không còn nhiều, hơn nữa đều là loại ghét ăn.
Ăn xong cơm tối, mọi người tới phòng giải trí.
Trong phòng giải trí có hai máy game thùng, còn có một bàn bida cỡ nhỏ, bàn bida còn có thể thay đổi thành bàn đánh bóng bàn.
Lý Đằng cùng các nàng chơi bida một lát, lại đi chơi game thùng.
Về sau ba cô gái lại đi làm việc.
Lúc tắm rửa trước khi ngủ, Anna cho Lý Đằng một tấm thẻ.
Nói là dùng thẻ mới có thể cấp nước cho vòi sen.
Mỗi lần tắm rửa không nên vượt quá lượng nước giới hạn, nếu không sẽ tạo thành lãng phí tài nguyên.
Tấm thẻ này cũng không phải muốn hạn chế cái gì, chẳng qua là một loại nhắc nhở.
Phòng tắm là nam nữ dùng chung.
Nhưng có tấm ván gỗ chia ngăn, nếu như không cố găng nhoi đầu sang vách kế bên, nói như vậy là nhìn không thấy cái gì.
Ba cô gái đều lần lượt bước vào phòng tắm, cơ bản là các nàng không ngại sự có mặt của Lý Đằng, sau khi cởi áo ngoài liền bước vào trong vách ngăn.
Đương nhiên, Lý Đằng kiến thức rộng rãi, hơn nữa là một vị thân sĩ, cũng sẽ không tận lực nhìn trộm các nàng.
Tắm rửa xong suôi, mọi người cùng trở về phòng ngủ tập thể, mỗi người tự nắm xuống giường của mình.
“Trong vòng 1 tháng này, ba người các cô chỉ ở đây?” Lý Đằng tìm chủ đề trò chuyện cùng các nàng.
“Đúng vậy.”
“Không sợ hãi sao?”
“Có gì mà phải sợ ? Nơi đây cắt đứt với bên ngoài, hơn nữa rét lạnh cực độ, đừng nói người, ngay cả động vật cũng chẳng dám đến đây, có thể nói, nơi này chính là chỗ an toàn nhất trên thế giới.” Anna không cho là đúng.
“Đùng! Đùng! Đùng! “
Ngay lúc Anna vừa dứt lời, vách khoang bên ngoài phòng ngủ đột nhiên truyền đến tiếng động nặng nề.
“Tiếng động gì vậy?” Lý Đằng nhíu mày.
Không phải các nàng nói chỗ này ngăn cách với thế giới bên ngoài, hơn nữa rét lạnh cực độ, đừng nói tới người, ngay cả động vật cũng chẳng thèm đến đây sao?
“Là thú cưng của Thôi Doãn Hi, một con chó kéo xe Siberia, nó ở khoang kế bên, đoán chừng là đang đùa nghịch với miếng gỗ. Bình thường mà nói, trễ một chút nó cũng sẽ ngủ.” Anna trả lời Lý Đằng.
“Chó kéo xe Siberia? Husky?” Lý Đằng lắc đầu, âm thầm buồn cười.
“Husky?” Ba cô gái đều từng nuôi chó, cảm thấy hứng thú đối với tên gọi tự động phiên dịch này, liền hỏi thăm Lý Đằng.
Vì vậy Lý Đằng đành phổ cập cho các nàng một chút đặc tính của giống chó Husky, lập tức khiến cho 3 cô gái đồng cảm, chủ đề này khá hứng thú, các nàng bắt đầu kể lại những chuyện lý thú về giống chó mình nuôi, bầu không khí trong phòng ngủ lập tức náo nhiệt.
“Có một lần, tôi dẫn theo 4 con chó đi đánh trận, một con bẹc-giê, một con Border Collie, một con Husky, còn có một con Teddy, lúc này quân địch chợt xuất hiện, tôi hô một tiếng với bọn nó: các huynh đệ! lên!” Lý Đằng kể cho 3 cố gái một mẩu chuyện.